Accueil | Créer un blog | Blog Beauté | Blog Séries 247

Thơ | 09 février 2009

Thơ vui tặng bạn đọc

 

Em ngoan ngồi đợi anh về...


Tặng mấy Cụ ông sắp về VN kiếm gái non:


Tình online có lắm điều lý thú,
Chỉ tội thay cho mấy chú Việt kiều.
Nàng hai mươi, tập tễnh bước vào yêu,
Chàng năm mấy, tuổi xế chiều sống dậy.
Yêu say đắm, yêu chẳng cần che đậy,
Từ quen nhau, chàng cảm thấy yêu đời.
Tóc hoa râm, cặp mắt kiếng đồi mồi,
Chàng nhuộm lại, rồi chơi thêm kiếng mát.
Chải mái tóc y chang Châu Nhuận Phát,
Sửa dáng đi chẳng khác Lưu Ðức Hoà.
Chàng tin rằng mình có số đào hoa,
Nên mới crab được một cô bồ nhí.
Nhưng chuyện đời có nhiều khi phi lý,
Vừa quen nhau mới chỉ một tháng tròn.
Nàng thì thầm, 'Anh yêu có nhớ hông?
Ðúng một tháng, tặng em quà kỷ niệm.'
Dân cắt cỏ, cả một đời cần kiệm,
Chàng nghe xong chết lịm nữa con người.
Nhưng vì yêu nên cũng ráng gượng cười,
Ra nhà bank rút tiền mua chiếc nhẫn.
Ðược vài hôm nàng lại làm mặt giận,
'Nói yêu em mà chẳng hiểu cho em
Chat ở ngoài dịch vụ hổng tự nhiên,
Anh hãy gởi ít tiền mua vi tính.'
Ðang khi yêu, chàng giống như thằng lính,
Chỉ cúi đầu nghe lịnh của quan bà.
Một ngàn đô, nghĩ lại cũng xót xa,
Nhưng thôi kệ, để vui lòng người đẹp.
Bóp của chàng cứ mỗi ngày mỗi xẹp,
Rồi một hôm người đẹp lại phán rằng,
'Từ nhà em ra ngoài phố chẳng gần
Em cần có mấy ngàn mua A-mốc.'
Say men tình, chàng trở thành thằng ngốc,
Còn bao nhiêu cũng 'ma róc' đem dâng.
Vì đã lỡ mạo danh là bác sĩ,
Có lẽ đâu nghèo hơn bác thằng Bần.
Chàng kẹt quá rút dần tiền tín dụng,
Ðể gởi về cung phụng cho người thương.
Trời xui chi cái cảnh đời ngang trái,
Chàng đi làm, nàng lại được lãnh lương.
Rồi một hôm, chàng quyết định hồi hương
Về Việt Nam thăm người tình bé nhỏ.
Tạm giã biệt với cuộc đời cắt cỏ,
Khoác vét-tông làm bác sĩ chuyên khoa.
Ðến phi trường mãi chẳng thấy nàng ra,
Chàng nôn nóng vẫy taxi đi kiếm.
Tìm đến nơi nỗi mừng vui tắt lịm,
Nàng đang ngồi âu yếm với một người.
Chàng nghẹn ngào không nói được một lời,
Khi nàng hỏi, 'Bác ơi, tìm ai đó?
Tôi với bác chưa từng gặp mặt nhau
Sao bỗng nhận là người quen vô cớ?'
Gã thanh niên bỗng chồm lên, hùng hổ
'Ông đi mau, tui xuỵt chó bây giờ. '
Chàng buồn thiu đưa cặp mắt thẫn thờ,
Ðón taxi để đi tìm khách sạn.
Trở về Mỹ sống chuỗi ngày buồn chán,
Chàng mới thề muôn kiếp hận đàn bà.
Ðôi khi ngồi nghĩ lại thấy xót xa,
Thiệt là tức, đã già còn dại gái

 


Bỗng dưng muốn khóc một mình
Trong đêm hiu quạnh tự tình với mưa
Người đi mang giấc mơ xưa
Người còn ở lại mộng vừa tỉnh say .

Mưa sao như nhớ thương ai
Giọt buồn tí tách đêm dài hắt hiu
Mưa lên đỉnh ngọn tình yêu
Mưa xuống vực nhớ trăm điều xót xa .

Mưa làm ray rứt lòng ta
Thiết tha cơn mộng đã xa thật rồi
Mưa giăng sầu kín muôn nơi
Còn đâu góc nhỏ bên đời nhớ nhau .

Hồn em biết gởi phương nao
Về chân trời cũ tím màu yêu thương
Mưa trên phố nhỏ buồn vương
Lẽ loi chiếc bóng bên đường ngẫn ngơ.

Ngọc Quyên


 

 

Publié par Mai Ling à 09:11:43 dans VĂN/THƠ | Commentaires (0) |

1|

Tous les derniers titres