Accueil | Créer un blog | Blog Beauté | Blog Séries 247

<< Chap.III | Lời giới thiệu | Commentaire >>

Lời giới thiệu | 01 février 2009

 

 
 MAI LING
 
Xin hân hạnh giới thiệu
 

Le Sixième Sens de la « Petite Souris »

Giác quan Thứ Sáu của Tí Bé

Nhà xuất bản Beaurepaire
 
      Một phụ nữ Việt nam tại Pháp - cô Ngọc Lan - người chưa hề viết một dòng thơ, một bài văn, một truyện ngắn nào, người chưa hề giao du, tiếp xúc với văn, thi đàn, đã bất ngờ ấn hành một tác phẩm, khiến độc giả Pháp à Việt nam tại Pháp hoan nghênh, đánh giá là "một năng tài đầy triển vọng" (un talent prometteur - lời nhận định của Bà Madeleine GAUTIER, biên tập viên tạp chí 'POLITIQUE magazine tại Paris).
     Tác phẩm đầu tay của nhà văn nữ này là một Hồi Ký thuật lại cuộc sống thảm thương qua từng giai đoạn, từ năm sinh ra 1940 đến 2005, từ miền Bắc đến miền Nam rồi qua Pháp, với tất cả mọi sự kiện của mình không dấu diếm bất cứ điều gì.
     Qua tác phẩm ta biết rõ xã hội Việt Nam qua bao chế độ : Pháp thuộc, Nhật thuộc, Việt Minh thời chống Pháp, Thời Việt nam cộng hoà ; và cuộc sống lao đao của người Việt tị nạn nơi đất Pháp. Sự thật, việc thật, người thật, xã hội thật của Việt nam và Pháp được phản ảnh qua tâm trạng của Mai Ling đã khám phá được Giác Quan thứ Sáu nơi mình. Chính Giác quan thứ Sáu này vừa là sức mạnh vừa là lý tưởng giúp Mai Ling phấn đấu cho một lẽ sống cao đẹp, vượt qua được những gian nan trôi nổi của định mệnh trong nụ cười yêu đời.
     Đọc « Le Sixième Sens de la ‘'Petite Souris'' » không chỉ để tán thưởng một tài năng phái nữ Việt nam tại Pháp mà chính là để mỗi chúng ta khám phá được cái Giác quan thứ Sáu của mình hầu lạc quan trong cuộc sống được thêm ý nghĩa cao đẹp.
 
     Người viết đọc lướt qua tập sách theo thói quen thường ngày nhưng rồi, không cầm nổi nỗi xúc động, mặc dầu tiếng Pháp không bao nhiêu, đã đọc suốt bốn ngày, nhận ra nhiều điều xuất sắc của tác phẩm...  
Nguyễn Thùy
 
Những trang đầy cảm xúc và náo động...
Một triết lý đặc điểm giúp ta giữ vững tinh thần và nụ cười yêu đời trước mọi ngịch cảnh...

Robert Sĩ
 
----------------------------------------------------------
 
 



   

 
 
 



Thư quan trọng gửi cho cộng đồng Việt Nam về Cúm Heo
VietCatholic News (30 Apr 2009 04:33)

 

Tôi vừa có một cuộc họp quan trọng với WHO (Tổ chức y tế thế giới) về tình trạng cúm heo.
Tôi xin thông báo với cộng đồng với tư cách cá nhân và xin quí vị hãy xem đây là thư riêng cho quí vị.

Tình trạng cúm heo A(H1N1) nguy hiểm và nguy hiểm hơn những gì quí vị đọc trên những bản tin trên các báo chí. Theo riêng cá nhân tôi tìm hiểu thì nước Mỹ đã có 91 trường hợp và một tử vong, con số chính thức có thể cao hơn vì nhiều trường hợp chưa phát hiện, trong khi đó dịch ở Mexico có thể cao hơn nhiều so với con số mà chính phủ Mexico đưa ra. Theo ước đoán của tôi có thể trên 50,000 người bị dịch và có thể cao hơn. WHO hiện đang họp để nâng báo động lên cấp 5 trong nay mai và có thể lên 6 là cao nhất. Khi báo động cấp 6 tức là đóng cửa biên giới các nước lây nhiễm kể cả những chuyến bay và lưu thông nhất là tới Hoa Kỳ và Canada. Tôi hy vọng không có trường hợp nầy xảy ra.

Theo các khoa học gia cho biết là loại gen mới nầy do phối hợp của gen cúm gia cầm, cúm heo và cúm người. Nhiều bác sĩ chuyên môn ngành Genetics mà tôi tiếp xúc có ý nghi ngờ loại Virus nầy do người làm ra chứ không phải do tự nhiên. Nếu trường hợp nghi ngờ nầy là sự thật thì đây có thể là việc làm có chủ tâm và tại sao phải làm vậy thì chưa có câu trả lời.

Như quí vị biết là công việc làm ra một loại vi trùng mới như loại siêu vi trùng cúm heo A(H1N1) không phải là chuyện khó trong xã hội hôm nay. Chuyện cộng đồng chúng ta phải làm gì để giúp đồng hương VN tránh được thảm họa nầy mang đến cho gia đình chúng ta là việc quan trọng trong lúc nầy.

Tôi gửi khẩn cấp lá thư nầy đến cho quí đồng hương là hết sức cẩn thận, đừng xem thường nạn dịch nầy. Tôi mong quí đồng hương chúng ta là trong lúc nầy nên tránh các sinh hoạt chổ đông người. Khi đi shopping hay những nơi đông người thì xin quí vị rửa tay nhiều lần vì khi chúng ta đụng vào các nấm cửa, quần áo, đồ vật mà mình không biết có dính Virus hay không.

Nếu quí vị làm việc cần phải tiếp xúc với khách thì lúc nói chuyện, tìm cách đừng để mặt quá gần. Nếu sau khi tiếp xúc với người mà mình nghi có bệnh thì hãy vào rửa tay trước và rửa mặt liền sau đó. Nên mua loại napkins ướt có chất alcohol bán rất nhiều ở các cửa tiệm. Dùng loại nầy để lau tay, lau mặt thường nếu không có cơ hội rửa tay, rửa mặt.

Khi con em mình bị ho, bị sổ mũi chảy nước hãy liên lạc ngay với bác sĩ để khám. Theo tôi biết hiện nay chưa có Vaccine để chủng loại Virus mới nầy và các nhà thuốc cần thời gian 4-5 tháng để hoàn tất nhưng quí vị có thể chích ngừa loại Vaccine Flu hiện có để tránh loại Flu thông thường.

Thuốc Tamiflu rất hiệu quả cho loại Virus mới nầy, một vài nơi ở các nước Á Châu có thể mua không cần toa bác sĩ, nhất là mua online. Ở Mỹ & Canada và một số nước châu âu thì phải cần toa mới mua được Tamiflu và thuốc nầy rất mắt tiền nên có thể nhiều đồng hương chúng ta không có khả năng để mua thuốc. Nếu quí vị có bảo hiểm y tế thì khi thấy có triệu chứng đầu tiên của bệnh nầy là ho và sổ mũi nước thì xin gặp bác sĩ hay đi bệnh viện khám, nếu có bệnh, họ sẽ cho uống liền Tamiflu hay loại thuốc tương tự.

Xin quí đồng hương hãy chuẩn bị sẵn một ít đồ hộp, gạo, nước uống để ăn trong vòng một tháng cho gia đình mình. Nếu trường hợp WHO báo động tới level 6 thì trường học, công sở có thể bị buộc đóng cửa. Lúc đó thức ăn, đồ uống giá thành có thể cao hơn nhiều vì nhiều cơ sở hoạt động bị ngưng. Hiện nay WHO đang chuẩn bị nâng báo động lên level 5 trong vòng vài ngày tới.

Chúng ta nên chuẩn bị sớm thì đở hơn là lúc xảy ra nạn dịch toàn cầu, biên giới, cơ sở, trường học đóng cửa, đồ ăn thức uống giá thành cao thì sẽ khó khăn hơn nhiều vì sự thiếu hụt.

Mong quí vị phổ biến tin nầy qua email cho bạn bè, thân hữu.

Trân Trọng
Bs Nguyễn Thùy Trang M.D Genetics


------------------------------------------------------------------------------------
 
SAIGON có gì lạ không em ?



Mưa Saigon, Mưa ...Mưa
Sàigon sáng mưa chiều mưa
Về nhà ...giông bão, gió vừa cấp năm!
"Bà" đánh không tránh bữa ăn
Thân quen ê ẩm cứ ...nhâm nhi trà!
Ngày nào không nổi phong ba
Cái thân lại nhớ, chung trà ...mất thơm!
                                                                         (Nghiêu Minh)





Mưa giăng phố cũ ngày xưa,
Em đi không nói cho vừa lòng nhau,
Chiều nay ngồi với nỗi sầu,
Mênh mang vương vấn đậm mầu đắng cay;
Chút thương còn lại nơi đây,
Những mong em nhớ những ngày bên nhau,
Thời gian sẽ trải qua mau,
Mộng đầu chớ ướp tình sầu chớ mang,
Duyên tình thôi đã sang trang,
Để riêng anh giữ mối ngang trái lòng.



Phong cảnh mắt thấy tai nghe
Mưa như tháp đổ ngập đường em đi

Lễ Phục Sinh 12/4/2009


(Ảnh Tho Van/Yahoogroups)

------------------------------------------------------------------------------

 

Đời anh xe ôm


      Đó là một nghề không cần đào tạo, bất cứ ai cũng có thể hành nghề, từ thất nghiệp cho đến anh sinh viên, công chức, giáo chức... Nhưng đó là một nghề nguy hiểm mà có đến 10% các vụ trấn cướp đều là án mạng.
      Có sống nhiều ngày trong cái nghiệp lam lũ này Phóng Viên Thanh Niên nhận ra đằng sau gió bụi đường phố là những câu chuyện đầy nước mắt... Chỉ cần khoác lên người bộ quần áo cũ, chiếc mũ bảo hiểm, đôi dép nhựa là tôi có thể lên đường hành nghề xe ôm. Vậy mà mọi chuyện không hề đơn giản, nghề nào cũng có quy luật của nó, cho dù đó là nghề hạ bạc nhất.
Lòng vòng qua nhiều nẻo đường, tôi quyết định tấp xe vào lề đường Kinh Dương Vương, cạnh bến xe miền Tây, TP HCM. Còn đang xớ rớ chưa tìm được chỗ đậu thì có một người phụ nữ lớn tuổi từ bến xe đi ra :
      - Về Lăng Cha Cả bao nhiêu tiền vậy chú ?
      Tôi ngần ngừ, nói đại.
      - Dạ... cho con... 20.000 đồng...
      Bà khách còn chưa kịp mặc cả thì "bốp !...", một cú tát như trời giáng vào giữa mặt :
      - Đ.M, ở đâu tới đây mà giựt mối vậy mày ?
      Một anh chàng cao to đen thui chỉ vào mặt tôi.
      - Dạ, em xin lỗi... em không cố ý....
      - Cố ý cái gì, Đ.M tao đập chết mẹ, qua đây làm việc coi !
      Lúc này tôi mới định thần nhìn về bên góc đường đối diện, thì ra có một "bến" xe ôm, ba bốn người nhìn về phía tôi như sẵn sàng ăn tươi nuốt sống. Tôi dắt xe đi lại phía họ, ấp úng mở lời:
      - Em mới từ dưới quê lên, chưa kiếm được việc làm. Mấy anh thương cho em vào bến kiếm sống với...
      Một người đàn ông trạc 40 tuổi, có vết thẹo trên má trái, hất hàm nói :
      -Mày tìm chỗ khác đi, bến này khách ít, nhiều tài, làm gì tới mày". Tôi lí nhí định tháo lui thì người đàn ông lớn tuổi nhất trong nhóm lên tiếng: "Thôi, cho thằng nhỏ nhập bến đi, nhưng tối nhớ chào sân mấy anh nghen mày...
      Ngày đầu tiên "vào bến" từ 12h trưa chờ đến gần 3h chiều mới đến lượt "tài" của mình. Cuốc đầu đưa khách về bùng binh Cây Gõ, tôi được 10.000 đồng. Chập tối, vừa định mua một ổ bánh mì gặm cho đỡ đói thì có khách. Một người đàn ông vừa từ Rạch Giá lên gọi đi quận 9, các "đại ca" đã đi hết, tôi chưa ước tính được độ xa của quãng đường thì người đàn ông cất tiếng:
      - Ba chục đi hông ?
      Tôi gật đầu khi nghĩ quận 9 là ở xa lộ Hà Nội, vậy mà khi tới Long Trường, gần chợ Nhỏ, quận 9, ông khách vẫn khăng khăng chưa tới, hóa ra còn phải đi thêm gần chục cây số nữa, vòng vèo qua hàng chục con hẻm ổ voi ổ gà mới đến nơi. Một cuốc xe 30.000 đồng tôi đi gần hai tiếng đồng hồ.
      Cả nhóm "đại ca" xe ôm đã tề tựu chờ "tân binh". Chúng tôi kéo ra quán cóc làm lễ chào sân với rượu đế, hột vịt lộn ngay bên hông bến xe. Những con người bặm trợn vậy mà chỉ mới có hai xị đã trở nên thân thiện. Anh Nguyễn Văn Hùng, người đàn ông tốt bụng đã nhận tôi vào bến, chạy xe ôm chuyên nghiệp để nuôi vợ bị bại liệt và hai con nhỏ, hỏi cuốc xe tôi vừa đi về kiếm được bao nhiêu.
      Nghe tôi nói ba chục, anh chửi lớn :
      - Đ.M, mày chạy kiểu này có nước bán xe ôm mà chạy xích lô quá, xăng lên ào ào, đi quận 9 ít nhất cũng phải bốn chục. Mày phá giá kiểu này anh em chịu sao thấu! Đời tụi mình cực như phu xe ngày trước, phải tính toán ghê lắm mới sống được.
      Còn người thanh niên đã đánh tôi lúc sáng lại có cái tên phúc hậu - Huỳnh Đức Thành, là người có học vấn cao nhất trong "bến".
Thành có bằng cử nhân quản trị kinh doanh, từng làm cho một công ty TNHH ở quận Bình Tân nhưng rồi công ty giải thể, hùn hạp làm ăn thì thua lỗ, nợ nần ngập đầu, gia tài chỉ còn có mỗi chiếc xe Trung Quốc để chạy xe ôm nuôi mẹ già trong một căn nhà trọ bên phường An Lạc. Thành đưa ly rượu và vỗ vai tôi: "
      - Đừng buồn nghe. Quy luật ở đây là vậy, tao mà rề qua bến khác cũng bị ăn "đục" như thường.
Thành kể ba năm làm phu xe anh đã phải "đụng độ" gần 20 trận, có trận đánh người ta mà cũng có trận bị người ta đánh mềm xương và có lần phải vào bệnh viện nằm hơn hai tuần lễ.
      Bài học đầu tiên mà tôi được những "đại ca" xe ôm tập huấn là "luật"... xe ôm ! Tôi thuộc dạng xe ôm "quốc tế". có nghĩa xe ôm không ai quản lý, nhưng "luật lệ" lại vô cùng khắc nghiệt: không xâm phạm "bờ cõi" của nhau, nếu xảy ra phải chấp nhận... đổ máu. Đậu xe ở "bến" nào chỉ được đón khách ở bến đó.
      Chẳng hạn trên cùng một đoạn đường Kinh Dương Vương có tới hàng chục bến, khi khách không đồng ý giá, bỏ đi, phu xe không được rề theo chèo kéo vì coi chừng lấn sang lãnh địa bến khác. Khu vực bến xe miền Tây với lực lượng chạy xe ôm hùng hậu do bến xe quản lý, đồng phục xanh lơ gồm ba đội với tổng số trên dưới 200 người. Trong đó đội 1 được gọi là "nhà vua" có trên 100 người, được đón khách trong phạm vi xe khách đỗ, còn đội 2 là "cận thần" gần 50 người, chỉ được đón khách trong phạm vi từ khu vực cửa vào bến. Riêng đội 3 có quân số gần 50 người, chỉ hoạt động từ 17h hôm trước đến 5h sáng hôm sau. Lằn ranh để phân biệt giữa đội "cận thần" và "nhà vua" là thanh chắn đặt ngay cổng với luật hẳn hòi : "khi khách không đi xe của "nhà vua" thì mới đến lượt, "cận thần" mời chào, và với quy luật "lọt sàng xuống nia", khi khách bỏ qua bên kia đường thì mới đến lượt dân "quốc tế" như tôi. Thật khó mà chen chân vào giới "nhà vua" và "cận thần" vì họ đã đi vào nề nếp, số lượng ổn định, ít khi nhận thêm người".
      Dân chạy xe "quốc tế" cũng có quy luật riêng, với một thành viên mới gia nhập như tôi, ngoài việc "chào sân" một chầu nhậu thì tùy theo vị trí "bến" có khách nhiều hay ít mà phải chung chi số tiền từ vài trăm đến vài triệu đồng. Anh Hùng nói : "nếu "bến" ở các khu công viên, các chợ, bến xe thì "phí" nhập "bến" ít nhất cũng phải 2-3 triệu đồng và phải có người giới thiệu, bảo lãnh. Số tiền này chia cho "chủ bến" một phần ba, số còn lại chia cho các anh em trong "bến" gọi là quỹ phòng khi hữu sự đau ốm có cái mà chăm lo. Sang trọng và dữ dằn nhất là loại xe ôm "quý tộc" chuyên chở "em út" cho các nhà hàng, khách sạn ở các khu trung tâm. Muốn vào giới này thì "phí" ít nhất cũng 5-10 triệu đồng". Nhưng theo anh Hùng thì không nên dây dưa với bọn xe ôm "quý tộc" vì thực chất chạy xe ôm là phụ, cái chính là bảo kê, chăn dắt gái gú, thậm chí kiêm luôn trấn lột mấy ông khách hảo ngọt.
      Tưởng cái nghề bèo bọt này ai làm cũng được, chỉ mới năm ngày ra ngồi ở "bến" dưới trời khi nắng chang chang, khi mưa như trút nước mà tôi đã sạm người đến queo quắt, miệng, mũi, mắt lúc nào cũng lợn cợn cát bụi. Không có khách thì buồn, nhưng có khách là mấy chị buôn gà vịt từ quê lên lại sợ, chiếc cần xé to đùng vậy mà bắt phải để phía trước, phân vịt, gà tung khắp cả người. Có hôm một chị còn kêu chở gần chục chú heo mọi, đám heo nhà quê thấy phố xá đông đúc nên quậy phát mệt, phân heo trây trét đầy người từ đầu đến chân mãi ba ngày sau vẫn còn nặng mùi. Vậy mà một "đại ca" bảo : Nghề này là vậy, tao còn chở cả xác chết nữa kìa...
      Cái oi nồng mấy hôm nay bỗng dưng bị xua tan bởi cơn dông gió giật, mưa bắt đầu rơi lất phất. Hai người đàn ông xuất hiện cạnh tôi và nói lạnh lùng : Ê xe ôm, đi quận 7 bao nhiêu ? Nhìn hai người khách nón che khuất gương mặt, trên cánh tay phải của gã cao to có hình xăm con rắn hổ, tôi chợt rùng mình nhớ lời anh Hùng căn dặn : Dạo này cướp xe ôm dữ lắm, thấy an toàn hãy đi, đừng tiếc mấy chục ngàn mà toi mạng, đừng đi khách lạ, nhất là những đoạn đường vắng như khu đô thị mới quận 7... Tôi ra giá như lời từ chối: "Bảy chục!". Không nói không rằng hai gã đàn ông leo ngay lên xe và ôm cứng lấy tôi. Bủn rủn cả tay chân, nhưng cọp đã leo lên lưng rồi làm sao đây? Tôi rú ga phóng đi trong cơn mưa đêm...



(Ngoi Sao)

Đ.M. = Chửi thề

________________________________________________________________

Áo tặng quí khách mua cuốn

Le Sixième Sens de la Petite Souris

Có 2 cỡ, L và XL

Publié par Mai Ling à 21:05:22 dans LỜI GIỚI THIỆU | Commentaires (0) |

Ajouter un commentaire

Nom :
Email :
Url :
Sujet :
Texte :
Code :
si vous n'arrivez pas à voir le code Cliquez ici

Tous les derniers titres